Thực trạng liên kết hỗ trợ trong xúc tiến đầu tư, thương mại và du lịch vùng

Trước xu thế toàn cầu hóa, để phát huy được lợi thế so sánh của quốc gia vấn đề liên kết vùng rất cần được chú trọng. Ở nước ta thời gian qua, nhiều địa phương đã thực hiện khá tốt yêu cầu liên kết, hộ trợ trong xúc tiến Đầu tư, Thương mại và Du lịch vùng, song nhìn chung vẫn còn một số vấn đề đặt ra cần giải quyết.

Liên kết vùng một xu thế phát triển kinh tế - xã hội của các quốc gia trong thời đại ngày nay. Trong thời đại ngày nay, kinh tế toàn cầu hóa và hội nhập kinh tế quốc tế sâu rộng, phát triển kinh tế thị trường, việc phát triển vùng hiện nay không chỉ trong nội vùng mà phải mở rộng tầm nghiên cứu từ góc độ tham gia cạnh tranh thị trường và vận dụng lý luận mới về phân công lao động, tăng cường xây dựng kết cấu hạ tầng, tạo môi trường đầu tư tốt, thu hút tài nguyên, công nghệ, nhân tài ngoài vùng, ngoài nước, xây dựng hệ thống vận chuyển kinh tế kết hợp trong với ngoài nước ,để xúc tiến phát triển khu vực.

Vấn đề quy hoạch vùng kinh tế - xã hội, liên kết và hỗ trợ trong xúc tiến Đầu tư,Thương mại và Du lịch để phát triển kinh tế - xã hội luôn được Đảng và Nhà nước chú trọng và coi là định hướng trọng tâm để phát triển kinh tế - xã hội của cả nước. Liên kết giữa các địa phương trong phát triển và liên kết giữa các vùng với nhau dựa trên lợi thế so sánh và sự phân công phối hợp giữa các địa phương nhằm nâng cao hiệu quả đầu tư.

Tuy nhiên, thực tế ở Việt Nam, liên kết nội vùng và liên vùng còn ngổn ngang nhiều vẫn đề cần được nghiên cứu xử lý trên cả phương diện pháp lý từ Trung ương và sự chủ động linh hoạt của địa phương trong và ngoài vùng. Còn tồn tại nhiều khó khăn và hạn chế như sau:

 Về khó khăn

- Thứ nhất, Liên kết chưa trở thành tư duy phát triển trong điều kiện phát triển nền kinh tế thị trường ở các cấp chính quyền. Mặc dù tỉnh nào cũng nhận thức được tầm quan trọng của việc phối hợp, nhưng cho đến thời điểm này, sự liên kết vẫn còn ở trong dự tính hoặc nếu có thì cũng chỉ là một số hoạt động phối hợp đơn lẻ.

- Thứ hai, Hệ thống cơ sở dữ liệu vùng không được xây dựng, các tỉnh thành chưa xây dựng dữ liệu cơ sở của vùng để phục vụ hoạt động xúc tiến đầu tư, thương mại và du lịch chung.

- Thứ ba, là Thiếu sự phối hợp giữa các địa phương trong việc hình thành chính sách thu hút, giới thiệu và phân bổ các nhà đầu tư phù hợp với điều kiện và nhu cầu của từng tỉnh, thành trong vùng.

- Thứ tư, Quy hoạch vùng được lập nên, song không kèm có cấp quản lý quy hoạch tương ứng. Điều này khiến khâu giám sát thực hiện quy hoạch cấp vùng gần như không có.

 Về hạn chế

Một là, hiện nay do mâu thuẫn quyền lợi giữa các địa phương và quyền lợi chung của toàn vùng nên dẫn đến thiếu liên kết, liên kết yếu “mạnh ai nấy làm”, dẫn đến nơi thừa, nơi thiếu nhà đầu tư giữa các tỉnh, thành phố lớn như thành phố Hồ Chí Minh, Bình Dương, Đồng Nai, Bà rịa Vũng Tàu với các tỉnh xa trung tâm cảng biển, sân bay như Bình Phước, Tây Ninh, Tiền Giang…

Hai là, định hướng quy hoạch chung trong hoạt động XTĐT, TM và Dl vùng cần phải phù hợp với quy hoạch phát triển kinh tế - xã hội của cả nước cũng như quy hoạch của từng ngành, địa phương. Đồng thời, các ban chỉ đạo phải thực sự là những người nhạc trưởng để điều hành cả vùng.

Ba là, cơ sở hạ tầng kỹ thuật cứng và mềm giữa các địa phương còn thiếu đồng bộ và chênh lệch quá lớn. Nguồn lực tài chính cho phát triển còn nhỏ bé, chưa tương xứng với nhu cầu phát triển, đặc biệt đối với nhu cầu phát triển kết cấu hạ tầng đô thị.

Bốn là, Sự phối hợp giữa các ngành, các tỉnh chưa chặt chẽ. Công tác kêu gọi thu hút đầu tư của các tỉnh vẫn chỉ theo phương thức cổ điển là “ngồi chờ”, việc xúc tiến đầu tư vào các KCN chủ yếu là nhờ nhà đầu tư đến truớc giới thiệu nhà đầu tư đến sau.

Đánh giáchung

 Do chất lượng của các quy hoạch, kế hoạch thực sự là một bất cập lớn và là một nguyên nhân góp phần khiến các quy hoạch ít được triển khai, thực hiện trong thực tế, gây nên tình trạng lộn xộn, kém hiệu quả trong đầu tư như hiện nay. Các quy hoạch phát triển vùng kinh tế trọng điểm thường xuyên làm sau quy hoạch của các tỉnh. Thực tế này sẽ làm khó cho địa phương khi thực hiện quy hoạch chung và không thực hiện được các định hướng liên kết vùng. Vì thế, nhiều lúc, nhiều nơi Quy hoạch vùng bị các quy hoạch đảm bảo lợi ích của riêng của tỉnh phá vỡ. Các quy hoạch tổng thể phát triển kinh tế - xã hội của vùng và quy hoạch ngành theo vùng chưa trở thành công cụ pháp lý để buộc các tỉnh liên kết chặt chẽ theo một khung khổ phát triển nhất định.

Một số kiến nghị nhằm tăng cường liên kết, hỗ trợ trong hoạt động XTĐT, TM và Dl như sau.

Một là, Thành lập Ban điều phối của toàn vùng trong hoạt động xúc tiến đầu tư, thương mại và du lịch nhằm tạo sự đồng thuận cao trong chỉ đạo, phối hợp giám sát công tác xúc tiến đầu tư của toàn vùng..

Hai là, Đẩy mạnh tham mưu Chính Phủ, Bộ Kế hoạch và Đầu tư phê duyệt quy hoạch và phát triển vùng (quy hoạch phải đảm bảo tích hợp đa ngành).

Ba là, Ban điều phối vùng triển khai xây dựng quy hoạch vùng trong hoạt động XTĐT, TM và DL một cách đồng bộ, để các địa phương có cơ sở xây dựng và thực hiện quy hoạch chung và  thực hiện các định hướng liên kết vùng một cách có  hiệu quả.

Bốn, Các tỉnh thành trong khu vực cần trao đổi thông tin về môi trường đầu tư để nắm được những lợi thế, tình hình thu hút đầu tư của từng tỉnh, thành. Định kỳ 3 tháng hoặc 6 tháng các tỉnh thành cần gửi báo cáo cụ thể về tình hình thu hút đầu tư, lợi thế, khó khăn để gửi về Bộ Kế hoạch và Đầu tư của vùng nhằm điều phối đưa ra những chiến lược cụ thể phục vụ hoạt động xúc tiến đầu tư của từng tỉnh thành trong vùng.

Mặc dầu còn nhiều bất cập trong liên kết vùng, song những vận động của các địa phương, các thành phố trung tâm về liên kết, phối hợp giữa các địa phương những năm gần đây cho thấy, liên kết phát triển vùng nhằm nâng cao hiệu quả phát triển sẽ sớm được hoàn thiện cả về cơ chế và tổ chức.

Theo Đậu Ngân

Video Clip

hội trợ triển lãm






Thống kê truy cập
  • Đang online: 14
  • Hôm nay: 439
  • Trong tuần: 4 890
  • Tất cả: 916762